Welcome Guest! Please Login or Register







Post Reply 
 
Thread Rating:
  • 1 Votes - 5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
[Vòng 2] lulo2017 - Bên nhau trọn đời - Tâm sự Hà Dĩ Thâm
lulo2017
I love Ebook



Offline
Posts: 44
Thanks Given: 156
Thanks Received: 45 in 9 posts
Joined: Dec 2012
Reputation: 0
E-coins: 2,304€
Post: #1
lulo2017 - Bên nhau trọn đời - Tâm sự Hà Dĩ Thâm
  
BÀI DỰ THI

Nick: lulo2017

Mail: lulo2017@yahoo.com

Tác phẩm: Bên nhau trọn đời

Tác giả: Cố Mạn

Link:  http://luv-ebook.com/download.php


Tâm sự Hà Dĩ Thâm

[Image: STENT%2520Forum17052013.jpg]


"Bên nhau trọn đời" – một cái tên luôn nằm trong danh sách những tác phẩm được yêu thích nhất của hầu hết những ai yêu mến truyện ngôn tình. Thế nhưng, tôi biết đến câu chuyện này khá muộn. Khi cầm trên tay cuốn sách này, tôi đã hoài nghi rằng một cuốn sách mỏng chỉ hơn hai trăm trang mà lại có sức thu hút như vậy sao? Đối với tôi, cuốn sách này có một ý nghĩa rất đặc biệt, nó là món quà mà người yêu của tôi đã tặng tôi nhân dịp hai năm chúng tôi quen nhau. Tôi không biết từ đâu mà anh ấy biết đến nó, cũng không biết tựa đề của cuốn sách này có phải điều mà anh ấy muốn nói với tôi hay không. Có lẽ vì vậy mà tôi đã rất yêu thích nó khi chưa biết nó hay dở thế nào. Và đến khi đọc hết những dòng cuối cùng, tôi đã nói với người yêu tôi rằng: Anh đã sai lầm khi tặng em cuốn sách này rồi, bởi vì em đã thích một chàng trai khác, chàng trai tên Hà Dĩ Thâm.


Lãnh đạm, lý trí và khách quan – đó là những gì người khác nhận xét về Hà Dĩ Thâm. Còn tôi lại thấy ở anh một tính cách hoàn toàn trái ngược; anh dịu dàng, chân thành và nồng nhiệt, tuy nhiên những tính cách đó chỉ bộc lộ trước mặt một người, một cô gái tên Triệu Mặc Sênh.


Tôi chưa bao giờ có ý định viết review cho truyện "Bên nhau trọn đời". Vì đối với tôi, những thứ vốn đã tốt đẹp thì không cần tô vẽ thêm làm gì. Cũng giống như chuyện tình của Hà Dĩ Thâm và Triệu Mặc Sênh, hạnh phúc của họ quá trọn vẹn nên có lẽ không cần dùng từ ngữ nào để miêu tả nữa. Vì vậy bài viết của tôi không phải là một bài Review, thật sự tôi cũng không biết nó thuộc thể loại gì nữa.


Mới đọc lại tác phẩm này ngày hôm qua, bỗng nhiên tôi rất muốn hiểu thêm về người con trai tên Hà Dĩ Thâm ấy.  Anh có suy nghĩ gì về Mặc Sênh và tình yêu của họ? Nhiều người khâm phục sự chờ đợi của Dĩ Thâm nhưng có mấy ai thử tưởng tượng anh ấy đã trải qua bảy năm đó như thế nào chưa? Tôi rất muốn hỏi anh ấy rằng dùng bảy năm để chờ đợi một người có đáng hay không? Và trong câu chuyện của họ, ai là người yêu nhiều hơn?


Chính vì lý do đó mà bài viết này được ra đời. Tôi muốn thử đặt mình vào nhân vật Hà Dĩ Thâm để nói lên những cảm nhận và những trăn trở trong lòng anh ấy. Đương nhiên đây chỉ là Dĩ Thâm trong suy nghĩ của tôi mà thôi, có thể sẽ không giống với Dĩ Thâm trong lòng mọi người. Các bạn cứ coi như đạng đọc một ngoại truyện về Hà Dĩ Thâm do một fan yêu mến Cố Mạn viết nhé.


[Image: STENT%2520Forum16052013.jpg]


Tôi nhớ lần đầu tiên gặp lại Mặc Sênh sau nhiều năm xa cách. Tại nơi siêu thị ồn ào, tôi đã nhìn thấy hình bóng đó, hình bóng luôn xuất hiện trong tâm trí tôi suốt bảy năm qua. Khi ấy, tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác, cũng không nhìn thấy người nào ngoài cô ấy, cả thế giới dường như chỉ còn lại tôi và cô ấy. Không phải chưa từng nghĩ đến ngày gặp lại, nhưng khi cô ấy thực sự đứng trước mặt tôi, tôi lại không biết phải làm gì, lúc đó tôi mới biết có những việc mà lý trí không thể khống chế được. Khi ánh mắt chúng tôi giao nhau, tôi có cảm giác trái tim mình bị ai đó bóp nghẹt, nhưng khi nhìn thấy sự né tránh trong ánh mắt ấy, một nỗi chua xót trào lên trong lòng. Tôi kéo Dĩ Văn ra khỏi siêu thị.

Đêm đó, tôi mất ngủ. Cũng giống như rất nhiều đêm sau khi Mặc Sênh ra đi. Tôi chỉ biết dùng những ký ức đã từng có giữa chúng tôi để xoa dịu nỗi nhớ của mình. Bây giờ, cô ấy đã trở về, nhưng chúng tôi còn có thể trở lại như xưa không? 


Tìm cớ gặp cô ấy, có rất nhiều điều muốn nói với cô ấy, nhưng không hiểu sao lời thốt ra lại chỉ gây thêm tổn thương và đẩy cô ấy càng xa tôi. Mà cô ấy, cũng chưa từng tìm cách để rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi. Khi xưa cô ấy theo tôi bao nhiêu thì bây giờ lại xa lánh tôi bấy nhiêu. Có lẽ thời gian thực sự có thể thay đổi một con người. Nhưng cũng có những thứ đã xảy ra rồi, có dùng bao nhiêu thời gian cũng không thay đổi được. Giống như tình yêu tôi dành cho Mặc Sênh. Tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần tôi không ngừng chờ đợi, không ngừng yêu cô ấy thì sẽ có một ngày cô ấy trở về bên tôi. Nhưng chờ đợi bảy năm, rốt cuộc cái tôi nhận được là gì? Chỉ là một câu nói "Tôi đã kết hôn rồi." của cô ấy mà thôi. Đến lúc này tôi thật sự không tìm ra được một lý do nào để tiếp tục chờ đợi nữa. 

Khi tôi cho rằng mọi chuyện đã kết thúc thì cô ấy lại tìm đến tôi và hỏi tôi có cần cô ấy hay không. Đương nhiên tôi cần cô ấy, bảy năm, hơn hai ngàn ngày, có ngày nào tôi không cần cô ấy? Tại sao phải đợi đến khi tôi thật sự muốn buông tay thì cô ấy mới xuất hiện? Tôi đã tự nhủ rằng sẽ không quan tâm đến cô ấy nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ khổ sở đó tôi lại không đành lòng. Đứng trước người con gái tên Mặc Sênh này, những thứ gọi là sĩ diện hay kiêu ngạo đều trở nên vô tác dụng.

Tôi không mất nhiều thời gian để quyết định việc kết hôn với cô ấy. Đó vốn là kết quả tôi mong muốn, chỉ là quá trình không như tôi tưởng tưởng mà thôi. Đã có lúc tôi nghi ngờ quyết định của mình. Tại sao rõ ràng chúng tôi ở gần nhau, nhưng lại giống như hai người xa lạ. Tâm hồn chúng tôi như bị ngăn cách bởi một tấm gương mỏng, nhìn thấy nhau nhưng không có cách nào chạm đến nhau. 

Tức giận với cô ấy, chỉ để che giấu sự sợ hãi trong lòng, tôi sợ rằng mình sẽ mất cô ấy một lần nữa. Đối với tôi một lần đã là quá đủ.

Tôi không thể quên được khoảng thời gian sau khi Mặc Sênh ra đi. Nếu dùng một câu để miêu tả cảm giác của tôi, thì đó là "Mặt trời mất đi khả năng chiếu sáng". Tôi cứ ngỡ rằng cô ấy sẽ mãi là ánh nắng trong cuộc đời âm u của tôi, nhưng cuối cùng cái cô ấy để lại cho tôi lại là bóng đêm vô tận. 

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi lấy rượu bia và thuốc lá làm bạn. Nhưng Triệu Mặc Sênh, việc cô ấy làm giỏi nhất là phá vỡ những nguyên tắc tôi đã đặt ra, vậy thêm một nguyên tắc nữa cũng chẳng là gì.

Khoảng thời gian sau đó tôi tự mê hoặc bản thân mình rằng, không có cô ấy thì thế giới của tôi sẽ lại yên tĩnh như khi cô ấy chưa xuất hiện, sẽ không còn ai ở bên suốt ngày lải nhải, sẽ không còn ai khiến tôi phân tâm khi đọc sách, cũng sẽ không còn cảnh xếp hàng để mua sườn xào chua ngọt cho ai nữa. Nhưng tôi đã sai lầm rồi. Không có cô ấy, nhưng mỗi khi nhắm mắt tôi vẫn nghe thấy giọng nói và tiếng cười của cô ấy; một mình ở thư viện, suốt mấy tiếng đồng hồ tôi chỉ đọc được một trang sách; thứ tư hàng tuần, tôi lại xếp hàng mua món sườn xào chua ngọt rồi giật mình nhận ra người đó đã không còn nữa rồi. Lần đầu tiên trong đời tôi mới biết hóa ra sự yên tĩnh lại đáng sợ như vậy.

Cô ấy có biết rằng, trong bảy năm đó, có bao nhiêu giấc mơ luôn có sự xuất hiện của cô ấy, bao nhiêu lần choàng tỉnh từ giấc ngủ tôi gọi tên cô ấy, bao nhiêu lần tôi nhận lầm người trên phố là cô ấy?

Tôi không phủ nhận rằng mình hận cô ấy. Hận cô ấy không cho tôi được một lý do chia tay, hận cô ấy đã làm xáo trộn cuộc sống của tôi rồi ra đi không lời từ biệt. Bởi vì tôi chưa bao giờ nói lời yêu cô ấy, nên cô ấy cho rằng tình yêu của tôi nói bỏ là bỏ được ư? 

Rốt cuộc tôi cũng không phân biệt được mình yêu cô ấy nhiều hơn hay hận cô ấy nhiều hơn. Nhưng hận một người, chẳng phải vì quá yêu người đó hay sao?


Tôi bắt đầu yêu Mặc Sênh từ bao giờ, tôi thật sự  không biết. 

Có phải khi cô ấy nâng niu tấm hình chụp trộm tôi như một báu vật và nở nụ cười rực rỡ: "Anh xem, lần đầu tiên tôi xử lý ánh sáng tốt như vậy, anh đã thấy mặt trời xuyên qua tán lá chưa."


Hay khi giữa phố xá đông người, cô ấy lao đến ôm chặt tôi: "Dĩ Thâm,em biết sẽ gặp anh. Em biết mà!"

[Image: STENT%2520Forum17052013.jpg]


Hay khi tôi buột miệng nói ra tên của cô: "Tớ cược Triệu Mặc Sênh."


Lúc ấy tôi không biết rằng cái tên đó sẽ mang đến cho tôi nhiều đau khổ và dằn vặt như vậy.

Nhưng khoảnh khắc khi cô ấy viết từng nét chữ lên lòng bàn tay tôi, tôi đã nói với bản thân mình rằng: Những đau khổ , dằn vặt hãy để nó qua đi, chỉ cần có cô ấy bên cạnh là đủ rồi. Tối hôm đó tôi lồng một chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của cô ấy, chiếc nhẫn đã mua từ rất lâu rồi, may mắn là nó đã được đeo trên bàn tay của người con gái tôi yêu. Nhìn vẻ mặt không che giấu niềm hạnh phúc của cô, tôi nghĩ có lẽ hạnh phúc đang ở rất gần chúng tôi.

Và rồi sự xuất hiện của Ưng Quân buộc tôi phải đối diện với điều mà tôi luôn né tránh, đó là quá khứ của Mặc Sênh. Không phải tôi không muốn biết trong bảy năm qua cô ấy đã sống thế nào, nhưng tôi lại sợ hãi, vì tôi biết trong quá khứ đó tồn tại hình bóng của một người đàn ông khác. Chỉ có điều tôi không ngờ được Ưng Quân lại là người gỡ bỏ khúc mắc cuối cùng giữa tôi và Mặc Sênh. Tôi tưởng rằng chỉ có một mình tôi dõi theo hình bóng cùa cô ấy mà lại không biết rằng cô ấy cũng vẫn không ngừng tìm kiếm tôi. Có lẽ tôi và cô ấy đều là hai kẻ ngốc nghếch. Nhưng nếu như không có sự ngốc nghếch đến cố chấp đó liệu chúng tôi có kết quả như ngày hôm nay hay không? Hoặc có thể trong sâu thẳm trái tim, chúng tôi vẫn tin rằng chúng tôi chỉ là tạm xa cách mà thôi, bởi vì một tình yêu đủ lớn sẽ vượt qua bất kỳ khoảng cách nào.

Tiểu Cao từng hỏi tôi vì sao thích cô ấy. Đã có rất nhiều người hỏi tôi những câu hỏi tương tự, nhưng thích một người vốn dĩ không cần có lý do. Có lẽ tình yêu mà tôi dành cho Mặc Sênh giống như một thói quen. Quen với sự có mặt của cô ấy, quen với cảm giác khi cô ở bên, để đến khi cô ấy ra đi tôi mới nhận ra rằng đó là một thói quen rất khó bỏ. Tôi luôn nói Mặc Sênh ngốc nghếch, nhưng thật ra cô ấy rất giỏi, cô ấy chỉ dùng một năm để hình thành thói quen đó cho tôi, còn tôi dùng bảy năm vẫn không học được cách từ bỏ.

Tôi nhớ mình đã từng nói với cô ấy rằng: "Triệu Mặc Sênh, tôi ước mình chưa bao giờ quen cô!" Chỉ vỉ một câu nói đó mà chúng tôi đã bỏ lỡ nhau bảy năm. Có lẽ cô ấy không biết tôi đã dằn vặt bản thân mình thế nào chỉ vì lỡ thốt ra câu nói đó. Tôi biết mình không phải người có thể nói những lời lãng mạn nhưng có một câu tôi vẫn luôn muốn nói với cô ấy: Nếu như thời gian có thể quay lại, anh sẽ vẫn lựa chọn chờ đợi; vì điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh là được gặp em, quen biết em và yêu em. 

Dùng bảy năm để chờ đợi một người có đáng hay không ư?  Tôi nghĩ trong tình yêu không có cái gọi là đáng hay không đáng, chỉ có tự nguyện hay không tự nguyện mà thôi.

Mặc Sênh, trong những năm tháng tuổi trẻ cô ấy đã dùng hết sưc lực của mình để yêu và theo đuổi một người, mà người đó là tôi, lại dùng bảy năm để chờ đợi cô ấy. Trùng hợp là cô ấy cũng đang đợi chờ tôi. Rốt cuộc ai yêu ai nhiều hơn, điều đó có còn quan trọng nữa không khi đến cuối cùng chúng tôi vẫn có thể nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời.

[Image: STENT%2520Forum16052013.jpg]


Bản thân tôi cảm thấy Dĩ Thâm không phải là một chàng trai hoàn hảo. Nếu chỉ xét về ngoại hình hay năng lực, có rất nhiều soái ca không hề thua kém. Điều làm anh trở nên nổi bật đó là vì một tình yêu không thay lòng mà anh dành cho Mặc Sênh. Tôi tin bất kỳ một cô gái nào đều mong muốn có được một tình yêu như thế, và có lẽ chính vì lý do đó mà Dĩ Thâm dành được điểm tuyệt đối từ hầu hết bạn đọc. Tuy nhiên, anh cũng có những tính cách rất bình thường. Sự ra đi không lời từ biệt của Mặc Sênh và sự chờ đợi trong vô vọng đã tác động phần nào đến sự kiêu ngạo của anh, thế nên khi đối diện với Mặc Sênh anh mới dùng những lời nói sắc bén và châm biếm như vậy. Anh có thể là một luật sư đầy tự tin trên quan tòa nhưng khi đứng trước tình yêu, anh vẫn chỉ là một chàng trai tự ti, lo được lo mất. 


Nhận xét một cách khách quan thì cốt truyện của "Bên nhau trọn đời" không hề mới lạ. Có rất nhiều truyện có nội dung tương tự như thế, một đôi trai gái gặp lại nhau sau một thời gian dài xa cách, họ dằn vặt nhau, làm tổn thương lẫn nhau để rồi lại nhận ra rằng mình vẫn chưa từng ngừng yêu đối phương. Vậy điều gì đã làm "Bên nhau trọn đời" trở nên khác biệt? Đó là vì một Triệu Mặc Sênh ngốc nghếch nhưng kiên cường? Hay vì một Hà Dĩ Thâm cao ngạo nhưng cũng rất si tình? Hay bởi vì tình yêu của họ giản đơn và mộc mạc đến mức khiến người khác phải ghen tị?


Chắc hẳn mỗi người sẽ có một cảm nhận khác nhau. Có thể bạn cho rằng câu chuyện này nhẹ nhàng đến mức nhạt nhẽo. Là một người yêu thích tác phẩm này đương nhiên tôi không tán đồng với ý kiến đó. Câu chuyện nhẹ nhàng là bởi vì Cố Mạn không muốn đào sâu vào nỗi đau của Dĩ Thâm mà thôi. Nhưng Cố Mạn không nhắc đến nó, không có nghĩa là nỗi đau đó không tồn tại, chỉ qua vài lời kể của Dĩ Văn tôi cũng có thể hình dung được anh ấy đã phải trải qua một quãng thời gian không hề dễ dàng. Tôi lại rất thích cách xử lý này của Cố Mạn, vì qua đó tôi cảm nhận được tình yêu mà Dĩ Thâm dành cho Mặc Sênh lớn đến mức đủ để anh ấy quên đi những đau khổ mà Mặc Sênh mang lại. Đó mới là tình yêu cao thượng nhất. Nhiều bạn hoài nghi rằng liệu trong bảy năm đó có thật là Dĩ Thâm vẫn yêu Mặc Sênh hay không. Nhưng đối với tôi, chờ đợi một người đâu phải chỉ cần có tình yêu là đủ, còn cần có niềm tin và cả sự dũng cảm. Hà Dĩ Thâm, anh ấy là người có đủ cả ba yếu tố đó. Đây mới chính là lý do mà tôi yêu mến Dĩ Thâm.


Trước đây tôi rất tin vào câu nói: Thời gian là thứ giết chết tình yêu. Nhưng sau khi đọc xong "Bên nhau trọn đời", tôi nghĩ có lẽ mình phải thêm một vế sau câu nói đó: Thời gian là thứ giết chết tình yêu, nhưng cũng là minh chứng hùng hồn nhất cho tình yêu!



P/S: Nếu bài viết của mình xúc phạm đến hình tượng Hà Dĩ Thâm trong lòng mọi người thì mình thành thật xin lỗi. Mình đã phải lấy hết dũng khí của hơn 20 năm sống trên đời mới dám click nút post, vì một bài viết khống biết thuộc thể loại gì, mong mọi người đừng ném đá8

17/05/2013, 10:10 PM
Add Thank You Thanks Quote
[-] The following 16 users say Thank You to lulo2017 for this post:
blingbling (17-05-2013), BlueKat (17-05-2013), gerbera (27-05-2013), hallymoon (05-06-2013), hana-mzm (25-07-2014), happycheese (18-11-2013), hoang hien (17-05-2013), Junni (02-04-2014), Kafi (17-05-2013), peach10 (17-05-2013), Qcute (12-06-2013), Thanh Levy (30-12-2013), the_death (28-04-2014), Vũ hoa (20-05-2013), yanbangtam (27-05-2013), yellowsmall (18-05-2013)
hoang hien
Nghĩ là làm



Offline
Posts: 194
Thanks Given: 190
Thanks Received: 358 in 51 posts
Joined: Dec 2012
Reputation: 2
E-coins: 108€
Post: #2
RE: lulo2017 - Bên nhau trọn đời - Tâm sự Hà Dĩ Thâm
   “bắt tay” khen BNTĐ hay . hehe. đâu cần phải cốt truyện có nhiều tình tiết gay cấn mới hấp dẫn đâu.
nếu nói anh kiêu ngạo, thì oan uổng quá, trong mắt bạn bè anh là người bị đá, anh vẫn không đính chính, không có cô ở bên anh vẫn xem lịch học, tưởng tượng nếu cô không đi thì hai người bên nhau ra sao, rồi anh nhận lời phỏng vấn chỉ vì mong ở nơi xa cô có thể tìm ra mình. oa oa, liệt kê thì chi tiết nào cũng thấy anh perfect hết. thực sự nếu cố mạn k miêu tả anh đẹp trai, nhiều tiền thì anh vẫn là no1 với mình

----Tự thân thời gian cố nhiên có cấu tạo đồng nhất, thế nhưng khi bị tiêu hao thì hình dạng của nó sẽ trở nên méo mó. Có thời gian rất nặng và dài, cũng có thời gian nhẹ mà ngắn - 1Q84 Haruki Murakami---
17/05/2013, 10:36 PM
Add Thank You Thanks Quote
the_death
I love Ebook



Offline
Posts: 3
Thanks Given: 64
Thanks Received: 0 in 0 posts
Joined: Jul 2013
Reputation: 0
E-coins: 24€
Post: #3
RE: lulo2017 - Bên nhau trọn đời - Tâm sự Hà Dĩ Thâm
   Đọc bài cảm nhận của bạn mình thực sự rất vui mừng. Những tưởng tượng của bạn về Dĩ Thâm quá đúng. Đó đích thị là Hà Dĩ Thâm mà mình tưởng tượng đến. Thực ra mình đến với Bên nhau trọn đời không hẳn là quá sớm, được bạn cùng phòng giới thiệu khi mà sách đã được xuất bản tại Việt Nam. Nhưng ấn tượng truyện để lại cho mình thì mãi mãi không phai mờ. Mình đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần truyện, cả bản tái bản, những phần ngoại truyện mới. Và mỗi lần đọc lại là một lần thêm yêu Hà Dĩ Thâm. Với mình anh ấy không phải là người quá hoàn hảo về mọi mặt nhưng trên tất cả mình yêu cái cách anh yêu Mặc Sênh. Tình yêu của anh giống như đường thẳng, đã xác định thì mãi mãi sẽ không rẽ hướng.
(This post was last modified: 28/04/2014 03:55 PM by the_death.)
28/04/2014, 03:54 PM
Add Thank You Thanks Quote
Post Reply 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
© STENT